Tìm Kiếm
Âu Lạc
  • English
  • 正體中文
  • 简体中文
  • Deutsch
  • Español
  • Français
  • Magyar
  • 日本語
  • 한국어
  • Монгол хэл
  • Âu Lạc
  • български
  • Bahasa Melayu
  • فارسی
  • Português
  • Română
  • Bahasa Indonesia
  • ไทย
  • العربية
  • Čeština
  • ਪੰਜਾਬੀ
  • Русский
  • తెలుగు లిపి
  • हिन्दी
  • Polski
  • Italiano
  • Wikang Tagalog
  • Українська Мова
  • Khác
  • English
  • 正體中文
  • 简体中文
  • Deutsch
  • Español
  • Français
  • Magyar
  • 日本語
  • 한국어
  • Монгол хэл
  • Âu Lạc
  • български
  • Bahasa Melayu
  • فارسی
  • Português
  • Română
  • Bahasa Indonesia
  • ไทย
  • العربية
  • Čeština
  • ਪੰਜਾਬੀ
  • Русский
  • తెలుగు లిపి
  • हिन्दी
  • Polski
  • Italiano
  • Wikang Tagalog
  • Українська Мова
  • Khác
Tiêu Đề
Bản Ghi
Tiếp Theo
 

Pháp Môn Đúng Mang Lại Hạnh Phúc Và Mãn Nguyện, Phần 7/7

Chi Tiết
Tải Về Docx
Đọc thêm

Quá nhiều đối với cô, quá nhiều. Ý tôi là Thượng Đế đã ban cho chúng ta kim cương và vàng để chúng ta có thể sử dụng chúng giúp đỡ người khác. Vì vậy tôi nói, tôi dùng kim cương, vàng và tiền bạc. Nhưng tôi không bị lệ thuộc hay bị ràng buộc vào tiền bạc hay kim cương. Điều này thì khác. […] Ví dụ, nếu tôi không kiếm tiền, mỗi lần tôi đến thăm quý vị, quý vị sẽ phải trả ít nhất 20.000 Mỹ kim cho vé máy bay của tôi và nhóm của tôi. Chi phí đi lại. Chi phí đi lại. Đủ thứ này kia. Ờ. Mỗi lần quý vị muốn gặp tôi. Mỗi lần quý vị gặp tôi. Ví dụ như vậy. Ở đây quý vị có nhà cho tôi ở. Như vậy tốt. Đỡ tốn kém. Nhưng nếu tôi ở khách sạn – ôi chao! Đúng vậy. Quý vị thấy không? Và tôi phải đi ăn ở nhà hàng, và tất cả những thứ như vậy. Rồi phải đi taxi, và tất cả phương tiện đi lại. Mọi thứ, cả thiết bị, đủ loại chi phí. Đó, quý vị thấy không? Chính vì tôi không bị tiền bạc ràng buộc, tôi phải kiếm tiền.

Giờ thì quý vị đã hiểu chưa? Quý vị có thể thấy sự khác biệt giữa sự ràng buộc và bổn phận. Chúng ta phải biết bổn phận của mình. Không cần đợi ai khác nói với chúng ta. Tôi đã biết trước khi quý vị phải nói với tôi. Nếu lúc nào quý vị cũng phải trả tiền cho tôi như vậy, dù quý vị muốn đi nữa, thì quý vị lấy tiền ở đâu ra? Quý vị là người bình thường, mỗi tháng kiếm được rất ít, chỉ đủ lo cho gia đình. Nếu tôi cứ làm gánh nặng cho quý vị bằng các chi phí của mình thì làm sao được? Làm sao chúng ta làm việc được? Dù quý vị thương tôi nhiều đến đâu, tình thương cũng không sinh ra tiền. Như vậy không được. Tôi biết quý vị rất thương tôi. Nhưng tình thương không sinh ra tiền. Đôi khi có, nhưng không thể nào vắt ra tiền từ tình thương được. Đúng vậy. Chúng ta không được lạm dụng tình thương. Đừng bao giờ. Tình thương phải đứng vững một mình, không dính líu kim cương, vàng, hay tiền bạc. Tình thương tự nó đã sáng rồi. Mọi thứ khác chỉ là phụ thôi.

Tôi thương quý vị, quý vị thương tôi – như vậy là được rồi. Nhưng tài sản của quý vị là của quý vị. Nó không trở thành của tôi, nhé? Dĩ nhiên, quý vị sẽ nói: “Con dâng hết cho Sư Phụ”. Được, nhưng chỉ trong lòng thôi – để quý vị không bị tiền bạc ràng buộc. Nếu ngày nào đó quý vị mất tiền, hay ai đó lạm dụng lấy mất, quý vị có thể nói: “Không sao, đó là tiền của Sư Phụ mà. Sư Phụ muốn làm gì với nó cũng được”. Như vậy khi cho đi, quý vị sẽ không cảm thấy đau lòng vì quý vị nghĩ nó thuộc về Sư Phụ, đại khái vậy. Nhưng không phải chuyện nhỏ hay chuyện lớn gì Sư Phụ cũng lấy đồ của quý vị. Được không? Tốt chứ? Lần sau cô nên có một cuốn sổ tay, ghi vài dòng tốc ký, nhỏ thôi, rồi cô sẽ luôn nhớ được. Vì đôi khi tôi nói chuyện, tôi quên mất cảm hứng. Nói từng câu một thì nó rời rạc, giống như quý vị đang thái rau trong bếp vậy. Không được trôi chảy cho lắm.

Được rồi. Tôi nghĩ tôi đã nói những điều mà quý vị vốn đã biết rồi. Nhưng xem như cái cớ để chúng ta ngồi nói chuyện với nhau. (Không nên yêu quý tài sản quá mức.) Đúng vậy. Không nên yêu quý tài sản quá mức. Sau này quý vị cũng không mang theo được, dĩ nhiên rồi. Nhưng cũng không nên không có gì. Vì nếu không có gì, mình phải dựa dẫm vào người khác. (Dạ.) Đó là lý do duy nhất. Còn nếu tự lo được, quý vị không cần phải kiếm quá nhiều tiền. Tùy theo trường hợp. Một, hai người thì không sao. Nếu chỉ một hai, người thì không sao. Nhưng đối với tôi, là một người thầy, khi đi khắp nơi, đi thường xuyên, và dẫn theo nhiều người, tôi phải cẩn thận để không làm gánh nặng cho quý vị về các khoản chi phí của mình.

Vì tôi nên đến với quý vị như một người bạn, Chỉ để gặp mặt, trò chuyện với quý vị. Chứ không phải để quý vị phải cúng dường bất cứ gì cho tôi bởi vì tình bạn phải trong sáng, vô điều kiện. Đó là lối suy nghĩ của tôi. Bởi vậy mà tôi trở thành một Minh Sư rất hiện đại. Một Minh Sư tân thời. Giống như một nữ doanh nhân, tự kiếm được rất nhiều tiền, mặc đồ đẹp, và dành thời gian cho quý vị. Chỉ dành cho quý vị thôi. Thật đó. Bởi vì tôi không nói chuyện nhiều với người ngoài. Tôi không đi ăn uống hay dự tiệc. Tôi hầu như không đi. Không. Ngoại trừ những dịp đặc biệt, khi cần làm việc gì đó cho Thượng Đế. Ngoài ra thì tôi không đi… Tất cả thời gian của tôi là dành cho quý vị, cho những người thọ Tâm Ấn. Đó là lý do tôi có thời gian. Có thời gian cho quý vị.

Chắc cô ấy mệt lắm rồi. (Dạ, dạ, nhưng con có một vấn đề. Con có chồng đang ở nhà, và con đã nán lại ở đây lâu hơn dự định rồi. Con nói với anh ấy rằng con sẽ về chuyến tàu cuối cùng. Con rất lấy làm tiếc, nhưng Ngài dạy rằng chúng ta phải sống hòa thuận với gia đình.) Phải. Đi đi, đi đi. (Vì vậy, đây là một sự hy sinh lớn.) Không sao, không sao. Đi đi. (Nhất là vì anh ấy…) Cô ở đâu? (Dạ gần biên giới Tiệp Khắc, trong Rừng Bavaria. Và con phải đi…) Có ai đi hướng đó không? (Dạ không, con phải đi xe điện ngầm S-Bahn rồi lên tàu hỏa.) Ồ! (Sau đó con phải lái xe về nhà.) (Nếu mình gọi điện cho anh ấy thì chị có thể ở đến ngày mai không?) (À, tôi nghĩ làm vậy không đúng lắm, vì tôi đã gọi điện cho anh ấy một lần rồi, và anh ấy không được khỏe.) Đừng lo. (Cho nên chắc con phải hy sinh việc ở lại đây.) Đi đi. Làm ơn. Làm ơn đi đi. (Cảm ơn Sư Phụ rất nhiều.)

Cho tôi gửi tình thương và ít trái cây đến anh ấy. Mang cho anh ấy cái gì đó. Mang hết đi. Tất cả mọi thứ. Hãy cầm lấy. (Dạ? Hết luôn ạ?) Phải, mọi thứ. Đây. (Cảm ơn Sư Phụ nhiều lắm.) Gửi tình thương của tôi đến anh ấy nhé. Không sao đâu. Xin lỗi là không ai lái xe đưa cô về được. Đáng lẽ ra phải như vậy mới đúng. Đường xa lắm phải không? (Dạ xa lắm.) Được rồi. Đi bình an cùng Thượng Đế nhé. Rồi. Vậy ha. Tôi nghĩ chúng ta đã nói đủ rồi. (Anh ấy sẽ lái xe đưa chị ấy đi.) Ồ, vậy hả? Ít nhất là đưa ra ga tàu hỏa. Được rồi. Đi nào. Đi nào. Đi nào. Mời cô, làm ơn. Cô biết đường chứ hả? Có xa lắm không? Ồ, mất bốn tiếng. Không sao chứ? Nếu cô ấy muốn thì được. Trên đường đi có thể nói chuyện với cô ấy. Đi nào. Tôi nghĩ tôi đã nói đủ rồi. Ngày mai tôi sẽ gặp lại quý vị. Được chứ? (Con nghĩ bây giờ con đã biết rồi.)

Ồ, nhân tiện, còn một điều nữa. Lúc nãy chúng ta nói về cái đẹp và những thứ tương tự. Tôi quên mất điều này. Tôi định nói, nhưng rồi chuyện khác đến nên tôi quên. Ví dụ như: Tại sao tôi lại thay đổi trang phục hoài như vậy? Để nó không trở thành như bộ đồng phục. Bởi vì nhiều người không mặc áo cà sa, không xuống tóc, nhưng họ cứ luôn mặc cùng một kiểu đồ. Cũng giống như vậy, tôi không muốn mọi người bắt chước tôi rồi biến đời sống này thành đơn điệu, một nơi nhàm chán. Ai cũng mặc toàn màu trắng, hoặc ai cũng mặc toàn màu đen, vì hãy nhìn Thượng Đế kìa. Ngài có tạo ra mọi thứ đều là màu trắng không? Ngài có tạo ra mọi thứ đều là màu đen không? Không. Đủ mọi màu sắc. Vậy nên chúng ta được tự do thể hiện bản thân. Thứ Hai, chúng ta cảm thấy thích màu trắng, thì chúng ta mặc đồ trắng. Thứ Ba, chúng ta muốn ẩn danh, thì mặc đồ đen hoặc che kín người. Không quan trọng, miễn là chúng ta luôn ở cùng Thượng Đế và hòa nhịp cùng Vũ Trụ, thì mọi việc chúng ta làm đều hoàn hảo. Chúng ta được tự do bày tỏ cảm xúc và sự trân trọng trong lòng. Miễn là hòa nhịp cùng Vũ Trụ và luôn nhớ đến Thượng Đế, thì mọi việc mình làm đều hoàn hảo.

Dĩ nhiên, cô dịch rất hay. Nhưng cô phải biết, đôi khi tôi nói như thơ. Nếu cô chỉ dịch từng chữ mà không dịch theo vần thơ, thì mất một chút thi vị. Chỉ vậy thôi. Ngoài ra thì cô dịch rất tốt. Không phải lúc nào cũng vậy, nhưng nhiều lúc tôi nói chuyện như đọc thơ. Và khi tôi nói như thế, xin cố gắng dịch theo nhịp điệu đó. Ngoài ra thì cô ấy dịch rất tốt. Rất tốt. Cảm ơn cô rất nhiều. Với tất cả tình thương và lời chúc tốt đẹp, hẹn gặp lại quý vị ngày mai. Và cảm ơn quý vị vì buổi tiệc tuyệt vời. Hãy thường làm vậy cho hàng xóm và người Đức của tôi nhé.

Photo Caption: “Vẻ Đẹp Thật Là Tự Nhiên Và Vốn Hiện Hữu Từ Thuở Ban Sơ”

Tải ảnh xuống   

Xem thêm
Tất cả các phần (7/7)
1
Giữa Thầy và Trò
2026-03-22
2920 Lượt Xem
2
Giữa Thầy và Trò
2026-03-23
2714 Lượt Xem
3
Giữa Thầy và Trò
2026-03-24
2259 Lượt Xem
4
Giữa Thầy và Trò
2026-03-25
2212 Lượt Xem
5
Giữa Thầy và Trò
2026-03-26
1976 Lượt Xem
6
Giữa Thầy và Trò
2026-03-27
1983 Lượt Xem
7
Giữa Thầy và Trò
2026-03-28
1468 Lượt Xem
Xem thêm
Video Mới Nhất
Những Tác Phẩm Âm Nhạc, Thơ Ca Và Các Tiết Mục Biểu Diễn Của Ngài Thanh Hải Vô Thượng Sư (Thuần Chay)
2026-03-28
911 Lượt Xem
Giữa Thầy và Trò
2026-03-28
1466 Lượt Xem
36:02

Tin Đáng Chú Ý

697 Lượt Xem
Tin Đáng Chú Ý
2026-03-27
697 Lượt Xem
Tin Đáng Chú Ý
2026-03-27
1064 Lượt Xem
Lời Thánh Khải
2026-03-27
641 Lượt Xem
Vẻ Đẹp Thiên Nhiên
2026-03-27
545 Lượt Xem
Thế Giới Loài Vật: Bạn Đồng Cư Của Chúng Ta
2026-03-27
549 Lượt Xem
Giữa Thầy và Trò
2026-03-27
1983 Lượt Xem
Tiết Mục Ngắn
2026-03-27
1340 Lượt Xem
Chia sẻ
Chia sẻ với
Nhúng
Bắt đầu tại
Tải Về
Điện Thoại
Điện Thoại
iPhone
Android
Xem trên trình duyệt di động
GO
GO
Ứng Dụng
Quét mã QR,
hoặc chọn hệ điều hành phù hợp để tải về
iPhone
Android
Prompt
OK
Tải Về