Tìm Kiếm
Âu Lạc
  • English
  • 正體中文
  • 简体中文
  • Deutsch
  • Español
  • Français
  • Magyar
  • 日本語
  • 한국어
  • Монгол хэл
  • Âu Lạc
  • български
  • Bahasa Melayu
  • فارسی
  • Português
  • Română
  • Bahasa Indonesia
  • ไทย
  • العربية
  • Čeština
  • ਪੰਜਾਬੀ
  • Русский
  • తెలుగు లిపి
  • हिन्दी
  • Polski
  • Italiano
  • Wikang Tagalog
  • Українська Мова
  • Khác
  • English
  • 正體中文
  • 简体中文
  • Deutsch
  • Español
  • Français
  • Magyar
  • 日本語
  • 한국어
  • Монгол хэл
  • Âu Lạc
  • български
  • Bahasa Melayu
  • فارسی
  • Português
  • Română
  • Bahasa Indonesia
  • ไทย
  • العربية
  • Čeština
  • ਪੰਜਾਬੀ
  • Русский
  • తెలుగు లిపి
  • हिन्दी
  • Polski
  • Italiano
  • Wikang Tagalog
  • Українська Мова
  • Khác
Tiêu Đề
Bản Ghi
Tiếp Theo
 

Sức Mạnh Của Tình Thương, Phần 2/5

Chi Tiết
Tải Về Docx
Đọc thêm

Tỉnh chưa? (Dạ rồi.) Chưa rờ mũi sao tỉnh được? Coi bộ không tỉnh, bữa nay không cười gì hết trơn hết trọi ha. Cười cái coi. Người nào không cười, phạt năm trăm. Bắt ở đây luôn, không cho về. Đi vùng kinh tế mới không chịu. Đi về nhà chi vậy? Bên đó có gì đâu. Đi có năm bữa hả? Vậy là cũng tính thành một tuần phải không? (Dạ.) À, OK. Một tuần vậy là mất mấy trăm đô ha. Còn thêm cái vé máy bay nữa. Rồi còn ngủ gục nữa hả? Té lên té xuống. Trời ơi! Lỗ vốn quá cô ơi!

(Con về Âu Lạc (Việt Nam) ở một tháng mới trở về Mỹ, Sư Phụ.) Vậy hả? Mai về Âu Lạc (Việt Nam) hả? (Dạ.) Về Âu Lạc (Việt Nam) không sợ, qua đây sợ cái gì? Ở đây cũng gần gần nhau thôi. (Con qua đây, con tới phi trường con thoải mái quá. Con tới phi trường bển con sợ.) Sao kỳ vậy? (Mỗi lần có hình Sư Phụ, nó làm dữ quá.) Thì đừng có đưa hình tôi vô chi. Đem hình trong tim được rồi. Phải không? Người yêu mình để trong tim, chứ để trong túi chi cho nó lột ra lấy. Ngu! (Con cầm hình Sư Phụ.) Ngu vậy còn đổ thừa mấy anh cán bộ ở bển nữa, tội nghiệp mấy người ta. Trời, cô mà thấy hình tôi cô còn thích, huống chi mấy anh cán bộ không thích sao được. Thích thì để cho người ta đem về, người ta coi chứ gì ích kỷ vậy. (Dạ.)

(Mấy chị đồng tu ở bển khao khát hình Sư Phụ (Vậy hả?) nên nhờ con gởi về. Con gởi mà cũng không đủ, Sư Phụ. Mấy trăm người lận.) Ờ. Biết rồi. (Ô!) Ô! Trời ơi! Cái dù nó té. Không sao đâu, để cho nó té đi. Chứ không bả té còn mệt nữa. Bả ngồi mà bả gục xuống là bả đổ thừa Sư Phụ nữa. Mấy năm mới qua một lần, qua đổ thừa đủ thứ hết. Dù ngắn, dù nhỏ, rồi gục lên gục xuống. Kỳ sau phải làm nguyên cái nhà cho bả, bả ngồi ở trỏng. Ngồi có bốn bức tường xung quanh, bà té bên nào cũng không có sao hết.

Cô mà khiếu nại nhiều quá, tôi gởi cô qua Miến Điện, cô biết không? Ở bên đó người ta đi vô chùa mà tu với mấy vị thầy tu là cho mình một cái hộp, mà hộp gỗ. Ngồi vừa đủ mà xếp bằng vậy thôi. Mà khi giày cao gót là không có ngồi được, tại nó dài quá. Ngồi đủ xếp bằng thôi, không có cựa quậy được gì hết. Ngồi hoài trong đó à. Mấy ổng nói: “Mày muốn thiền, ta cho mày thiền luôn”. Ngồi trong cái hộp gỗ, ngồi chật một đống vậy đó. Rồi sao, biết không? Chừng nào mà mình mỏi chân quá rồi đó, mình nói: “Thầy ơi, sao mỏi quá vậy? Bây giờ làm sao ha?” Ông thầy ổng nói: “Ờ, mỏi hả con? Ờ. Tội không? Thì bây giờ thầy dạy cho con phương pháp, con cứ niệm hoài ‘Mỏi, mỏi, mỏi, mỏi’. Niệm cho tới chừng nào hết mỏi thì thôi”. Vậy đó.

Chừng nào nói: “Trời ơi, sao con mệt quá thầy ơi”. Kiểu mấy bà Âu Lạc (Việt Nam): “Sao con mệt quá chừng!” Rồi ông thầy nói: “Mệt hả con? Chà, tội không. Thôi để thầy giúp cho nha”. “Dạ dạ, thầy giúp con”. Ổng nói: “Thôi bây giờ con niệm câu thần chú này đi con. Con nói: ‘Mệt quá, mệt quá, mệt quá, mệt quá’. Niệm tới chừng nào con hết mệt thì thôi à”. Thì bây giờ cô mà ngủ gục thì tôi cũng biểu cô niệm vậy. Niệm tới chừng nào hết ngủ thì thôi à, thấy không? (Con nghĩ lực lượng Sư Phụ mạnh quá, con nghe Sư Phụ nói mà con mở mắt không được, con nhắm mắt.) OK, không sao đâu, không sao. (Con mở hoài không được, (Hiểu rồi.) nhưng mà con nghe nói hết à.) Hiểu rồi. OK. Đừng có làm bộ khoe ra.

Từ từ mà chừng nào ở bên này đông người chắc Sư Phụ qua đây ở luôn chung cho vui. Ừ. Kỳ này ít người mà, còn ít lắm. Có mấy người Đài Loan (Formosa) thôi. Loe hoe vài ba cọng rau muống với lại mấy cọng rau giá. Ờ, mà còn nói: “Sao tôi nhớ nhà quá vậy cà? Sao tôi thương Sư Phụ mà tôi còn nhớ nhà, kỳ quá vậy?” Rồi một hồi nói: “Thôi tôi đi về”. Nhà đâu mà nhà. Vốn là cái nhà mình ở bên Âu Lạc (Việt Nam) phải không? (Dạ.) Ờ, hồi đó mình đâu có biết nhà Mỹ là cái gì đâu. Rồi lộn xộn chạy qua bên Mỹ rồi mua được cái nhà bên đó, rồi trở thành nhớ cái nhà bên đó. Vậy là không công bình. Còn cái nhà Âu Lạc (Việt Nam) ai nhớ nó? (Dạ. Đúng vậy.) Phải không? (Dạ.)

Tự nhiên mình đi qua bên đó rồi mình thành nhớ nhà, kỳ không? Phải chi mình ở Âu Lạc (Việt Nam) thì mình có một cái nhà thôi, mình đâu có nhớ cái nhà ở Mỹ đâu. Thành ra cái gì cũng mình tập. Mình tập quen. (Dạ.) (Dạ ơn Sư Phụ.) Tập làm sao mà cho đi đâu cũng ở được thì nó tốt hơn. Vậy nó khoẻ. (Dạ.) Cứ tập cái kiểu mà đi đâu nhớ đó là mệt lắm. Cả đời mình nhiều khi luân chuyển nhiều lắm, rồi mình gặp nhiều người lắm. Gặp người nào cũng nhớ người đó, tương tư là chết nha con. Sống không có nổi đâu nha. Kêu qua gặp mấy ông thầy Miến Điện rồi ổng nói: “Ờ, thì con niệm đi: ‘Nhớ quá! Nhớ quá!’” Cho niệm chừng nào hết nhớ rồi ổng mới cho ra. Ngồi trong cái thùng đó. Ngồi vậy là không có cách nào mà chạy tới chạy lui được. Làm bộ co chân co cẳng gì đó, nó ngồi trong đó có bấy nhiêu đó à. Giống như xà lim của mấy ông tội phạm, biết không?

(Giống chuồng cọp đó, Sư Phụ.) Chuồng cọp hả? (Đứng nó nhốt không nhúc nhích đâu được.) Ồ, vậy hả? Có cái vụ đó nữa. Nhốt chi tội vậy? Kỳ vậy? (Bị phạt.) Nhốt mà cái đó, cái chuồng nó khác. Cái này cái hộp, cái đầu mà ngoi lên được. Chuồng cọp thì chắc là ngồi co ró một đống hả? (Có cái mái tôn ở trên.) Vậy hả? Rồi sao? (Nắng lắm. Nóng chịu…) Chịu không nổi hả? Anh bị nhốt một lần rồi hả? (Thấy người ta bị nhốt.) Thấy bị nhốt hả? Trời, người nào đâu mà tu khổ hạnh dữ vậy? Chưa xuống đây mà đã phát nguyện tu để chuồng cọp rồi. Thành mới vậy đó chứ. Muốn tu đặng khổ mà. Tu kiểu khổ. Cái gì mà xảy ra cho mình là đều do mình muốn hết đó. “Nhất thiết vi tâm tạo”. Không phải là bây giờ mình nhớ mình muốn, nhưng mà mình muốn hồi xưa, bây giờ mình quên rồi. (Dạ.) Trước khi mình xuống đây, mình nói: “Ờ, khổ gì tôi cũng tu được hết, miễn tu được thôi. Miễn tôi biết được tôi là THƯỢNG ĐÊ thôi”. (Dạ.) Xuống đây cái “ĐẾ, ĐẾ” quên hết. Tội nghiệp quá ha!

Tại Sư Phụ không biết ngày mai có gặp quý vị không đó, thành ra bữa nay sẵn dịp nói chuyện luôn. Để tội nghiệp mấy bà già trầu, bả đi là bả buồn lắm. Sao mấy bà già càng ngày càng đẹp? Kỳ vậy ha. Thấy không? Thấy mấy bà ngồi đó không? Đẹp ghê không, đẹp gái ghê không. Đầu tóc trắng phau, như là tiên phong đạo cốt.

(Dạ không có Sư Phụ là chết rồi.) Sao vậy bác? (Dạ, nếu mà không có Sư Phụ độ cho chúng con, chắc con chết rồi.) Chắc chết rồi hả bác? Tại sao vậy bác? (Dạ, Sư Phụ độ cho sống khỏe lắm.) Vậy hả bác? Lẽ ra bác chết rồi hả bác? Bây giờ bác biết bác chết thiệt hay là bác chưa chết ha? Làm sao bác biết bác chưa chết? (Sống đây là một đường thẳng rồi, làm sao chết được nữa.) À, vậy hả? Ờ. Bây giờ bác coi đẹp gái quá trời rồi. Bác có đi xăm mày, sửa mắt gì không bác? Coi bà già đẹp ghê ha. Nhớ hồi xưa bả không? (Dạ nhớ. Dạ.) Ốm ốm này kia kia nọ, đi đâu thở khò khè.

(Trước con đau lắm.) Đau quá trời, mà nằm đây đau rên “hừ hừ” nữa. (Sư Phụ làm cho hết đau rồi ạ.) Bây giờ coi bác giống như hai trái táo vậy đó. Hồng hào quá hả? Mình còn phải đánh phấn đồ lên mới hồng như của bả vậy đó. Trời ơi, có ông nào ngắm nghé không bác? Hôm qua bác kia bảy mươi tám, còn bác bảy nhiêu vậy? (Bảy lăm.) Bảy mươi lăm hả? Ờ. Uổng, già mất một năm rồi. Bảy mươi tư là đúng số. “Bà già đã bảy mươi tư”, nhớ không? Ờ. (“Ngồi trông cửa sổ”.) Thôi đừng nói thêm. Nói nhiêu đủ rồi. Con người văn chương người ta nói ít hiểu nhiều.

Thiệt đó, có nhiều người bảy mươi mấy tuổi còn đi kết hôn. Có, có, có có. (Có. Đúng, Sư Phụ.) (Tám mấy tuổi.) Tám mươi mấy còn hả bác? Trời ơi, sao bác biết hết trơn vậy? Hả? (Dạ, thiên hạ đồn như vậy.) Thiên hạ đồn hả bác? Ờ, nó có đăng báo chứ đồn gì đâu. Thấy bác mà đẹp như vậy không cần biết mấy chục. Vẫn còn hi vọng hả bác? Bà già tu càng ngày càng đẹp thiệt ha. (Dạ.) Mấy người có tu thấy biết liền ha. Tự nhiên hồng đẹp ra. (Dạ.) Không phải là thấy cái gì đẹp. Tự nhiên thấy có cái gì đó, có chất gì nó lôi cuốn. (Dạ.) Bác coi chừng nha bác. Đừng có lôi cuốn tùm lum nha bác.

(Cái đẹp [của] Sư Phụ là ai cũng lôi hết ạ.) Hả? (Cái đẹp của Sư Phụ ai cũng lôi.) Ai cũng lôi hả? (Sư Phụ lôi hết.) Bây giờ mình tu Pháp Quán Âm ấy nha, mình có sức lôi cuốn mạnh lắm. Quý vị có biết không? (Dạ. Dạ biết.) Có cảm nhận đàng hoàng ha. Nhỏ này cười giống ngựa quá. Ăn cái gì mà cười như vậy? Không giống ai hết trơn. Sao cười giống tôi quá vậy? Khoái quá hả? Nói gì nó cũng cười hết trơn. Nói tiếng Đại Hàn nó cũng cười nữa. Không biết gì hết cũng cười.

Bây giờ khi nào mà mình tu xong Pháp Quán Âm, mình tu càng ngày càng nhiều, nhiều người thích mình nữa. Nhưng mà coi chừng ấy nha, cái này không phải họ thích mình cái kiểu kia đâu nha không. (Dạ.) Đừng có tưởng bở nha không. (Dạ.) Cái này là Sư Phụ bên trong của mình bắt đầu hấp dẫn. (Dạ.) Đừng có tưởng bở nha chưa? (Dạ.) Tám mươi tuổi mà còn thấy người ta lại đeo đeo là biết rồi đó, là không có phải nha không. Biết không có phải gì nha không. Ráng mà giữ mình nghe không.

Có nhiều người chưa có tu Pháp Quán Âm nữa, mới vô tính tu thôi. Mới ăn chay thử hai, ba bữa thôi, rồi nói: “À, coi bộ được. Chắc tôi theo Bà Thanh Hải”. Chưa kịp nói hết lời, có người ta theo rồi. Rồi bị lôi đi mất tiêu. Thường thường như vậy. Thành ra khi nào mình tu hành ráng nhớ kỹ, cẩn thận chút nha. (Dạ.) Hồi xưa đó, mình lạy lục, không ai tới nhà mình chơi hết. Bây giờ người ta lạy lục mình tới nhà người ta chơi. Phải không? (Dạ.) Ờ. Mình không có gì hết, mà người ta thích đi theo mình. Theo cũng chẳng biết hỏi gì nữa, nhiều khi hỏi lăng nhăng. Nhiều khi nói: “Cô đẹp quá!” Mà lẽ ra họ đâu có muốn nói vậy. Họ không biết linh hồn của họ cảm nhận cái gì rất là khoan khoái, thoải mái cho họ, rất là hoan hỷ.

Thí dụ như một người nam gặp một người nữ, nhiều khi họ hiểu lầm cảm giác của họ. Họ nghĩ rằng: “À, tôi mê cái bà này”. Hoặc là người nữ: “Ôi, tôi mê cái ông này”. Thật ra không phải như vậy nha. Nhiều khi họ bị từ trường tu hành của mình cảm hóa đó. (Dạ.) Thành ra mình thấy đồng tu của mình nhiều khi xấu còn hơn Chung Vô Diệm nữa. Trời ơi! Chạy theo rầm rầm. Ba, bốn ông; năm, sáu bà đó. Thiệt nhiều khi Sư Phụ thấy cũng ngạc nhiên chứ: “Ồ, sao nhỏ này đào hoa dữ vậy cà?” Mà nó đâu có gì đâu. Còn xấu hơn Sư Phụ nữa.

Nhiều khi mấy người ngoài kia đó chê Sư Phụ xấu, nói Sư Phụ xấu quá vậy sao nhiều người mê, chắc bỏ bùa. Tôi nói: “Trời ơi! Cô chưa có thấy học trò của tôi. Nó còn xấu hơn tôi mà nó đi ra ai cũng mê nó hết, chứ đừng nói gì tôi. Khỏi cần bỏ bùa chi cho nó tốn kém”. Phải không? (Dạ.) Mình đi ra, ai cũng muốn bỏ bùa cho mình nữa chứ, đừng có nói mình bỏ bùa người ta, mất công. (Dạ.) Bởi vì mình tu hành, nó có từ trường siêu việt của Chủ Nhân của mình đó, Bản Lai Diện Mục của mình, Người thật của mình, tức là Phật Tánh của mình, càng ngày nó càng sáng láng ra, hiện rõ ra, cho nên mình đi đâu người ta cũng cảm nhận cái đó. Bởi vì họ cũng là Phật mà. (Dạ.) Phật thì đi đâu ngửi mùi Phật là biết liền chứ. Sao không biết được? (Dạ.) Quý vị hiểu không? (Dạ.)

Cũng như những con vật nào nó đồng loại với nhau nó biết nhau chứ. (Dạ.) Phải không? (Dạ.) Ờ. Rồi mình người với người nhận nhau sao không biết? (Dạ.) Không lẽ anh dòm cái chị gần bên anh, nói bà đó là con voi sao? Mặc dầu bả mập như vậy. Không phải nói cô nha. Nói ví dụ thôi. Đừng có buồn nhe! Thí dụ vậy đó. Mặc dầu bả mập cách nào đi nữa, mình cũng không thể nào nói bả là voi được. Cái mũi bả, nó không có dài như vậy. Cái tai bả, nó không có to như vậy. Thành ra mình thấy là mình biết đó là một con người. Đó là cái vấn đề hữu hình. Còn cái vấn đề vô hình, Phật Tánh cũng như vậy thôi. Bất kỳ một người nào dù là họ ác độc tới đâu, dù là họ điên khùng tới mức độ nào, bên trong Phật Tánh của họ vẫn còn nguyên xi. (Dạ.)

Photo Caption: “Biến Cảnh Quan Kém Sắc Thành Tươi Đẹp”

Tải ảnh xuống   

Xem thêm
Tất cả các phần (2/5)
1
Giữa Thầy và Trò
2026-08-08
2207 Lượt Xem
2
Giữa Thầy và Trò
2026-08-09
1759 Lượt Xem
Xem thêm
Video Mới Nhất
Giữa Thầy và Trò
2026-08-09
1753 Lượt Xem
Tiết Mục Ngắn
2026-08-09
587 Lượt Xem
Tiết Mục Ngắn
2026-08-09
593 Lượt Xem
Tiết Mục Ngắn
2026-08-09
672 Lượt Xem
35:07

Tin Đáng Chú Ý

865 Lượt Xem
Tin Đáng Chú Ý
2026-08-08
865 Lượt Xem
Lời Thánh Khải
2026-08-08
931 Lượt Xem
Chương Trình
2026-08-08
494 Lượt Xem
Giữa Thầy và Trò
2026-08-08
2207 Lượt Xem
Tiết Mục Ngắn
2026-08-08
898 Lượt Xem
Chia sẻ
Chia sẻ với
Nhúng
Bắt đầu tại
Tải Về
Điện Thoại
Điện Thoại
iPhone
Android
Xem trên trình duyệt di động
GO
GO
Ứng Dụng
Quét mã QR,
hoặc chọn hệ điều hành phù hợp để tải về
iPhone
Android
Prompt
OK
Tải Về